Nhân dịp kỷ niệm 15 năm Ngày Truyền thống VHT, Ban Biên tập VHT Tekway trân trọng kính gửi tới CBNV bài viết dự thi Cuộc thi “15 năm Ngòi bút tự hào” của tác giả Nguyễn Ngọc Hiệp với quãng thời gian mười năm “vì yêu cứ đâm đầu” với công việc, với sản phẩm và với con người VHT, nơi tình yêu nghề, tinh thần “dò đá qua sông” và niềm tự hào VHT được viết nên từ những điều bình dị nhất.
“Vì yêu cứ đâm đầuKhông biết ở nơi đâu
Không biết được bao lâu
Vì yêu cứ đâm đầu…”
Miệng lẩm nhẩm giai điệu quen, tay vội vàng phơi nốt mẻ quần áo cho kịp bữa cơm tối, thì điện thoại rung lên.
“Ở nhà ăn trước đi em, nay anh về muộn.”
Thêm một bữa cơm tối không đủ người.
Gần 10 năm ở VHT, và với tôi - một người vợ, đồng thời cũng là một đồng nghiệp của anh chồng PM tại VHT, những bữa cơm muộn như thế này đã trở thành điều rất đỗi bình thường.
Nhìn lại hành trình 10 năm ở VHT, tôi thấy nó giống như những lát cắt của một bộ phim. Ở đó, tôi tự nhận mình là một “diễn viên đa năng”: từ trợ lý sales - marketing, phụ trách hợp đồng, sự kiện, truyền thông, product marketing, rồi đến thiết kế Ux.
Những tháng ngày đầu làm trợ lý sales - marketing, miệt mài với hồ sơ, hợp đồng, từng dấu chấm, dấu phẩy, những lần vào Bộ Quốc phòng hỗ trợ ký kết… dạy tôi sự tỉ mỉ, kỷ luật và tôn trọng quy trình.
Rồi một ngày, anh tiền bối nghỉ việc, tôi “đùng cái” được giao phụ trách các sự kiện trưng bày, giới thiệu sản phẩm trong và ngoài nước. Áp lực điều phối, chuẩn bị gấp rút, cùng trách nhiệm giới thiệu sản phẩm buộc tôi phải học rất nhanh, nắm bắt hết các ngành sản phẩm của VHT.
Song song đó là những lần viết bài truyền thông, dựng video sản phẩm. Kỹ năng kể chuyện, xây dựng kịch bản được rèn qua từng dự án, trong đó đáng nhớ nhất là video AI Camera, chỉ vỏn vẹn 5 ngày từ lên ý tưởng đến quay dựng hoàn chỉnh.
Product Marketing có lẽ là công việc khó nhằn nhất. Phụ trách thiết bị cứu hộ cứu nạn VPLB, rồi sau này là AI Camera, tôi học được rất nhiều, và cũng “rụng tóc” không ít. Nhưng chính những trải nghiệm ấy đã trở thành bước đệm quan trọng cho một bước ngoặt lớn hơn.
Mong muốn được trở thành người trực tiếp tham gia phát triển sản phẩm nhen nhóm trong tôi từ một sự kiện đón Thủ tướng năm 2017. Hai đêm ở lại làm việc cùng anh em kỹ sư, tôi nhận ra: thứ quyết định sức mạnh cốt lõi của VHT chính là sản phẩm. Và tôi muốn được đứng trong đội ngũ tạo ra cốt lõi đó.

Năm 2020, cơ hội hay đúng hơn là thử thách đã đến. Tôi được điều động sang làm thiết kế trải nghiệm người dùng (UX). Vừa biết ơn, vừa áp lực. Khoảng cách về kiến thức và kinh nghiệm lúc ấy là rất lớn. Tôi gần như là người ngoại đạo: chưa thành thạo công cụ, chưa từng trực tiếp làm đề tài hay dự án kỹ thuật đúng nghĩa.
Tôi bắt đầu từ việc thiết kế UX cho một tính năng, rồi cả một ứng dụng. Từ giao diện phần mềm, đến UX cho phần cứng: từ những khí tài nhỏ, đến cả những chiếc xe khí tài lớn. Có lúc còn chưa hiểu hết cấu trúc xe, tôi vừa làm vừa học, vừa tìm ra phương pháp thiết kế phù hợp nhân trắc học, cách mô phỏng đánh giá, rồi cùng anh em từng bước xây dựng và tiêu chuẩn hóa ngôn ngữ thiết kế.
Chưa kịp xong khoang xe, tôi lại chuyển sang thiết kế thiết bị cầm tay: làm sao để vừa tay, gắn lên người lính thế nào cho thuận tiện. Rồi lại sang thiết kế túi đựng máy, làm việc với vật liệu vải vóc, dây đai. Bao nhiêu kinh nghiệm may váy búp bê ngày xưa được lôi ra để… vẽ ý tưởng túi.
Chưa kịp hoàn hồn, tôi lại quay về với thiết kế giao diện: vẽ luồng, tự phản biện, rồi lại vẽ.
Khác với các đơn vị chỉ tập trung một vài dòng sản phẩm, ở vị trí thiết kế trải nghiệm người dùng, tôi có cơ hội “sống cùng” rất nhiều sản phẩm khác nhau. Khó thật. Nhưng may mắn là những năm tháng làm marketing và sales, kinh nghiệm tiếp xúc bài toán về thị trường, khách hàng trước đó đã giúp tôi trở thành cầu nối giữa các nhóm: kỹ sư cơ khí, kỹ sư hệ thống, thiết kế kiểu dáng... Được cùng nhau ngồi lại, lên ý tưởng, tìm giải pháp và từng chút một dựng nên hình hài sản phẩm, với tôi, đó là những trải nghiệm vô cùng quý giá và đáng tự hào.
Đúng như câu nói quen thuộc của Viettel: “Dò đá qua sông” – và hạnh phúc là lúc đang làm.
Từ năm 2024, niềm tự hào ấy càng rõ nét hơn. Qua các sự kiện như Vietnam Defense hay A80, sản phẩm quân sự của VHT được biết đến rộng rãi hơn. Tôi không còn phải giải thích “em không bán sim” mỗi khi giới thiệu mình làm ở Viettel. Chỉ cần nói “em làm mảng quân sự của Viettel”, là đã nhận lại những ánh nhìn trầm trồ và ngưỡng mộ.
Tự hào chứ. Đi một chặng đường chưa phải quá dài, nhưng được chứng kiến thương hiệu sản phẩm quân sự của VHT dần khẳng định vị thế, bản thân tôi cũng thấy “sĩ” hơn và trách nhiệm cũng lớn hơn.
Thị trường ngày càng mở rộng, yêu cầu ngày càng cao, sản phẩm phải chuyên nghiệp và chỉn chu hơn. Nhưng tôi tin VHT sẽ làm được, và làm tốt. Bởi chỉ trong vài năm, tôi đã thấy sự thay đổi rất rõ: trải nghiệm người dùng không còn là phần “cộng thêm”, mà đã trở thành một tiêu chí được ban lãnh đạo cấp cao nhìn nhận nghiêm túc. Từ chỗ chỉ cần đảm bảo chỉ tiêu kỹ thuật, sản phẩm giờ đây phải được đánh giá thêm ở yếu tố con người, yếu tố trải nghiệm để đủ sức cạnh tranh trên thị trường quốc tế.
Ở VHT, việc gì cũng mới, cũng khó, và việc tiếp việc nối tiếp qua từng năm. Nhưng chính trong môi trường ấy, tôi luôn thấy sự bền bỉ và tinh thần vượt khó của đồng nghiệp ở mọi vị trí. Dù vất vả, nhưng luôn có sự sát sao, động viên và đồng hành.
Cứ mỗi 5 năm nhìn lại, VHT lại lớn mạnh thêm một nấc. Và tôi tin rằng, với nền tảng con người và tinh thần ấy, Viettel High Tech sẽ còn tiếp tục đi xa hơn nữa.
Yêu công ty.
Yêu đồng nghiệp.
Yêu người bạn đời - cũng là một VHTer
Dưới đây là một số hình ảnh của tác giả làm việc, gắn bó với ngôi nhà chung VHT:



