One Viettel
Hoả chí - Lửa nghề không tắt trong những ngày nghiệm thu
Nguyễn Thành Nhơn Lv.1
Trong những đêm trước giờ nghiệm thu hệ thống mô phỏng máy bay và kíp chỉ huy bay, xưởng làm việc vẫn sáng đèn và hệ thống còn được rà soát đến từng chi tiết nhỏ nhất. Hỏa chí là câu chuyện rất thật về tinh thần làm đến cùng và ngọn lửa nghề được truyền qua từng thế hệ kỹ sư VHT tại TT Mô hình mô phỏng.

Với những người mới, đặc biệt là những người trẻ, tinh thần “truyền lửa” chính là nguồn động lực quan trọng giúp VHT không ngừng phát triển và hoàn thành xuất sắc các nhiệm vụ được Đảng, Nhà nước và Quân đội giao phó.
Lấy cảm hứng từ một người truyền cảm hứng trong đơn vị và từ chính những câu chuyện rất thật trong quá trình triển khai sản phẩm, truyện ngắn Hỏa chí được viết nên như một lát cắt đời thường của đội ngũ kỹ sư VHT, nơi không chỉ có chuyên môn, mà còn có văn hóa ứng xử, sự sẻ chia và tinh thần đồng chí, đồng đội. Ban Biên tập VHTtekway trân trọng gửi tới CBNV bài dự thi của tác giả Nguyễn Thành Nhơn:

screen-shot-2022-11-06-at-001128.jpg

Đồng hồ đã điểm 1 giờ sáng. Không gian tĩnh mịch bao trùm toàn bộ khu xưởng. Xen giữa sự yên ắng ấy là tiếng thở đều đều của mấy cậu em nằm cạnh nhau, những nhịp thở cho thấy họ đã ngủ say, hoặc đang chìm trong giấc mơ về một ngày trình diễn thành công phía trước.

Nhưng đâu đó vẫn vang lên tiếng trở mình khẽ khàng của “anh”.

“Anh” vừa bước qua ngưỡng 30, dáng người đậm, cao, đúng phong thái dân thể thao. Lẽ ra giờ này, đặt lưng xuống là có thể ngủ ngay, vậy mà “anh” đã trở mình không biết bao lần. Trong góc phòng, các em ngủ say, còn “anh” khẽ thở dài.

Ngày mai là một ngày rất quan trọng. Không chỉ với riêng mình, mà với cả tập thể đề tài. Lần đầu tiên, những khách hàng chính thức, những người quyết định tương lai của sản phẩm sẽ trực tiếp đến trải nghiệm. Mọi thứ đã sẵn sàng, nhưng…

dsc-1217

Dòng suy nghĩ dừng lại ở chữ “nhưng”. “Anh” nhẹ nhàng vén chăn, ngồi dậy và đưa mắt nhìn sang.

Phong vẫn chưa ngủ.

Phong kém “anh” 5 tuổi, gắn bó cùng dự án từ những ngày đầu. Nhiệm vụ của cậu là đảm bảo luồng dữ liệu hệ thống vận hành trơn tru, không xung đột, không tắc nghẽn. Với bốn năm kinh nghiệm, Phong đang nắm trong tay những đoạn mã quan trọng nhất của hệ thống và cũng chính vì thế mà cậu chưa thể chợp mắt.

“Phong ơi, khẽ thôi, xuống xưởng với anh kiểm tra nốt chỗ kia nhé. Hệ thống chạy ổn rồi, nhưng anh nghĩ còn vài exception cần rà lại.”
Giọng “anh” nhỏ và chậm.

Phong cuộn chăn, đặt ngay ngắn lên gối. Thường ngày khá xuề xòa, vậy mà trong đêm ấy, từng động tác của cậu lại cẩn trọng đến lạ. Có lẽ cậu cũng đang nghĩ về sự chỉn chu cho ngày mai.

“Vâng anh, mình đi ạ.” Phong vừa nói vừa ngáp khẽ.

Anh em được bố trí nghỉ tại dãy nhà tầng hai phía sân trước. Từ ban công nhìn ra, bóng hồ Đồng Mô chỉ hiện lên lờ mờ trong màn đêm. Mặt hồ lặng im đến nghẹt thở, không một tiếng động. Từ đây xuống xưởng phải đi qua cầu thang sắt, mỗi bước chân đều vang lên những tiếng kim loại khô khốc. “Anh” và Phong đi thật khẽ, sợ làm phiền mọi người, dù vậy tiếng cầu thang vẫn vang lên trong đêm tĩnh.

z6215970475241_01e626068610d5fc0c961b3bb4d0a56e

Dưới xưởng, đèn vẫn sáng. Những đợt cao điểm thế này, xưởng không khác gì một thành phố không ngủ. Máy móc vận hành liên tục, con người túc trực cùng máy.

Đêm trước giờ G, hệ thống vẫn đang chạy.

“Anh” và Phong ngồi vào vị trí, mở chương trình và bắt đầu rà soát. Từng dòng code được lướt qua, từng chi tiết được trao đổi cẩn trọng.

“Chỗ này là thế nào nhỉ?”. “Anh” dừng lại ở một đoạn code chưa có chú thích.

Phong cau mày:
“Đây là hàm callback, dùng để lấy dữ liệu tính toán trong các tình huống bất trắc. Có 32 tình huống tương ứng với các mã đã định nghĩa sẵn. Mỗi tình huống sẽ kích hoạt đèn cảnh báo và phát âm thanh cảnh báo bằng tiếng Nga cho phi công.”

“Anh” chỉ tay vào màn hình:
“Thế đã test đủ cả 32 tình huống chưa? Em thử gửi bản tin mô phỏng tuần tự xem cockpit phản hồi có đúng không.”

Ở tầng trên, Tân chợt tỉnh giấc. Cậu dụi mắt, ánh đèn bật sáng kèm theo tiếng cảnh báo bằng thứ ngôn ngữ vừa lạ vừa quen vang vọng trong không gian. Tân, chàng trai vừa tốt nghiệp xuất sắc ngành Cơ điện tử, Đại học Bách khoa Hà Nội lục tìm chiếc điện thoại dưới tấm đệm mỏng đã theo anh em suốt bốn tháng qua. Đồng hồ báo 3 giờ 30 sáng.

Lạ thật, mới 3 rưỡi mà đã ồn thế này?

Quan sát quanh phòng, mọi người vẫn nằm đó, chỉ không thấy “anh” và Phong. Tiếng cảnh báo từ cockpit mỗi lúc một rõ. Tò mò, Tân quyết định bước xuống xưởng.

Gió hồ thổi mạnh, hơi nước lạnh buốt táp vào mặt khi cậu bước trên cầu thang sắt. Xuống đến xưởng, Tân khựng lại. Trước mắt cậu là hai bóng người đang cắm cúi bên bàn phím. So với buồng cockpit đồ sộ phía sau, họ nhỏ bé, nhưng trong khoảnh khắc ấy lại mang dáng vẻ vững chãi lạ thường, như thể đang gánh trên vai cả một sứ mệnh.

Trong ánh mắt Tân, hai ngọn lửa nhiệt huyết lặng lẽ cháy, không gì có thể dập tắt.

“Hệ thống có vấn đề gì không anh?” Tân khẽ hỏi.

“Anh” ngẩng lên, gật đầu, cái gật đầu quen thuộc của đơn vị: giản dị, tôn trọng, và đầy sự sẻ chia.
“Không sao đâu, anh đang rà lại vài exception. Em lên nghỉ đi, mai còn tiếp đoàn”.

Tân nhìn những dòng code nhấp nháy trên màn hình và hiểu rằng đây chưa phải phần việc mình có thể tham gia. Nhưng trong lòng cậu dấy lên một câu hỏi khác: Mình có thể làm gì thêm?

“Anh với anh Phong ở đây nhé, em ra cockpit lau dọn lại một chút.”
“Ừ, cẩn thận nhé em".  “Anh” đáp theo thói quen. Với “anh”, con người luôn là điều quan trọng nhất.

Đứng trước cockpit, từ lúc còn là khung sắt lạnh lẽo cho đến khi hoàn thiện và vận hành lần nào Tân cũng thấy tự hào. Một sinh viên vừa ra trường, được cùng các anh thực hiện những nhiệm vụ lớn lao cho đất nước, được “chiến đấu” như một người lính thực thụ giữa cuộc chạy đua công nghệ, đó là niềm tự hào không dễ gọi tên.

4 giờ 30 sáng. Phần kiểm tra tình huống bất trắc hoàn tất. Phong mệt nhoài, phải bổ sung thêm chút năng lượng. “Anh” vẫn tập trung, dù đôi mày đã giãn ra phần nào.

Bất chợt, cả hai cùng đứng dậy, hướng mắt về phía cockpit. Ở đó, Tân đang tỉ mỉ lau từng khe nhỏ trên vỏ hệ thống, cẩn thận như người con xa nhà lau dọn bàn thờ ngày Tết. Không chỉ Tân, mà còn vài anh em khác cũng đang lặng lẽ làm việc: người chỉnh lại bàn ghế, người kiểm tra từng góc nhỏ.

“Anh” khẽ rưng rưng.

Ngọn lửa “anh” thắp lên đã lan dần, bùng cháy, hòa cùng ánh bình minh đang hửng sáng nơi chân trời. Phía trước còn điều gì đang chờ, có lẽ chưa ai biết. Nhưng khoảnh khắc ấy, “anh” hiểu rằng: chính ngọn lửa trong trái tim những người Viettel, âm thầm mà bền bỉ  đã và đang thắp sáng cả một thanh xuân rực rỡ.

  • 8
  • 0 bình luận
  • 0