
Hôm đó, tôi vẫn quyết tâm đến Lãnh sự quán. Dù các phương tiện thông tin đại chúng đưa tin các con phố bị tắc do ngập khắp nơi, nhưng một cảm giác rất khó giải thích, rằng nếu mình không vượt qua được những thử thách như thế này, thì làm sao có thể bước vào những hành trình lớn hơn. Có lẽ từ lúc đó, tôi đã tự đặt cho mình một kỳ vọng, chuyến đi này sẽ không chỉ là một chuyến công tác.
Trên chuyến bay dài gần 24 tiếng tới Mỹ, tôi có dịp ngồi cạnh một cậu bạn người Mexico. Cậu ấy rất cởi mở, ban đầu chỉ là những câu chuyện phiếm bình thường thôi, rồi đặt những câu hỏi thẳng thắn và có những quan điểm sống khác hoàn toàn với những gì tôi quen thuộc.
Ban đầu, tôi cũng có những suy nghĩ phản biện trong đầu. Nhưng thay vì tranh luận để bảo vệ quan điểm của mình, tôi chọn cách lắng nghe và chia sẻ. Không phải để thay đổi quan điểm của nhau, mà trước tiên để hiểu vì sao mỗi người lại có góc nhìn và suy nghĩ như vậy.
Có lẽ chính trong những cuộc trò chuyện như thế, tôi bắt đầu cảm nhận rõ hơn một điều, khi bước ra thế giới, sự khác biệt là điều hiển nhiên. Có lẽ lúc đó tôi nhận ra, không phải lúc nào khác biệt cũng cần được phân định đúng sai, mà là chúng ta có đủ cởi mở để chấp nhận sự khác biệt đó hay không.
Nhưng chấp nhận không có nghĩa là hòa tan. Tôi nhận ra mình vẫn giữ những nguyên tắc cơ bản, cách nhìn nhận vấn đề, cách tôn trọng người khác và cách giữ cam kết. Có lẽ đó cũng là cách Viettel đã và đang đi ra thế giới, kết hợp những giá trị của mình với thế giới xung quanh, để mình có thể thay đổi tốt hơn, nhưng không đánh mất những giá trị cốt lõi.

Khi máy bay hạ cánh xuống nước Mỹ, cảm giác đầu tiên của tôi là mọi thứ đều lớn hơn tưởng tượng. Sân bay lớn, bãi đỗ xe rộng, những làn đường dài bất tận hay cả những chiếc bánh hamburger. Tôi đã có dịp đi nhiều nước trong khu vực châu Á, nhưng chỉ đến khi đặt chân đến đất Mỹ, chuyến hành trình mới thực sự bắt đầu, cảm giác mới thật sự khác, vừa tò mò, vừa háo hức, vừa choáng ngợp.
Trong hành lý của tôi có một thùng bánh trung thu, món quà nhỏ từ Việt Nam để tặng đối tác. Nó giống như việc bạn đang gói ghém cả văn hóa và câu chuyện của quê hương mình để mang đến một vùng đất mới. Tôi cũng đã chuẩn bị sẵn một kịch bản giải trình lúc thông quan nếu bị hỏi kỹ. Nhưng thực tế lại rất khác.
Người đầu tiên tôi nói chuyện ở sân bay là một anh người Mỹ gốc Phi phụ trách băng chuyền với nụ cười rất thân thiện. Tôi chào anh, nói rằng mình đến từ Việt Nam và lần đầu tiên đặt chân tới Mỹ, rồi xin chụp một tấm ảnh kỷ niệm. Anh vui vẻ đồng ý và chỉ đường cho tôi đi tiếp.
Đến khu kiểm tra hành lý, mọi thứ diễn ra rất đơn giản. Một vài câu hỏi ngắn gọn, và chúng tôi được đi tiếp. Tôi đã chuẩn bị cho một quy trình nghiêm ngặt, nhưng điều tôi nhận được lại là một cảm giác rất tin tưởng, rất nhân văn.
Ra đến bãi đỗ xe, một vấn đề rất thực tế ập đến, chúng tôi chưa có SIM nên không đặt được Uber. Chỉ có thể nhắn tin cho khách hàng qua WhatsApp. Sau 30 phút thử mọi cách không được, tôi và đồng nghiệp quyết định nhắn cho khách hàng, và điều bất ngờ là họ đã ngay lập tức chủ động đặt xe giúp chúng tôi.
Một hành động rất nhỏ, nhưng đủ để tôi bắt đầu hiểu rằng, trong môi trường quốc tế, sự kết nối không bắt đầu từ công nghệ, mà bắt đầu từ cách con người đối xử với nhau.
Đối tác của chúng tôi, CEO của Matsing, trước đó đã sang Việt Nam. Tôi là người trực tiếp tham gia đón tiếp ông.
Chúng tôi không làm gì quá đặc biệt, một buổi làm việc nghiêm túc, một bữa trưa thân mật với các món ăn truyền thống, một ly coffee giản dị ở nhà ăn tầng 1. Nhưng điều tôi nhớ nhất lại là cách tôi chia sẻ về con người Viettel, về văn hóa và cách làm việc của người Viettel.
Trong một lần đưa ông từ văn phòng về khách sạn, ông để ý thấy trên xe có một bức tượng Phật Di Lặc nhỏ. Ông tỏ ra rất thích thú, không phải vì giá trị vật chất, mà vì cảm nhận được sự bình an và giản dị trong văn hóa của Việt Nam chúng ta.
Chi tiết đó ở lại trong tôi rất lâu. Trước ngày ông quay lại Mỹ, tôi đã tìm và mua một bức tượng tương tự để tặng riêng cho ông. Không phải món quà lớn, nhưng là điều tôi tin rằng ông thực sự trân trọng.
Sau này, trong các cuộc trao đổi công việc, ông thường chia sẻ rằng đã đặt bức tượng trên bàn làm việc của mình. Mỗi lần như vậy, tôi hiểu rằng giữa chúng tôi đã có một sự kết nối vượt ra ngoài công việc.
Chúng tôi cũng đã cùng ông trải nghiệm Hà Nội theo một cách rất khác, ăn bún ốc, ngồi café trên phố Phan Đình Phùng, trước cổng Hoàng Thành Thăng Long, thưởng thức trà sen và nói về lịch sử. Những điều giản dị ấy, có lẽ đã tạo nên một cây cầu của niềm tin và sự tôn trọng sâu sắc hơn.
Khi chúng tôi đến Irvine, điều khiến tôi bất ngờ không phải là công nghệ, mà là cách họ đón tiếp chúng tôi.
Chiều thứ Sáu, ngay khi chúng tôi vừa đến, EVP của họ đã lái xe tới gặp. Họ khuyên chúng tôi nghỉ ngơi sau chuyến bay dài. Nhưng chúng tôi đề nghị được vào phòng lab để chuẩn bị trước trong hai ngày cuối tuần.
Có thể với chúng tôi, đó chỉ là một phản xạ quen thuộc. Nhưng có lẽ với họ, đó là một tín hiệu cho thấy chúng tôi thực sự nghiêm túc.
Và họ đã tin tưởng.
Chúng tôi bắt đầu làm việc ngay. Không có những bài thuyết trình dài dòng, chỉ là những trao đổi rất trực tiếp giữa những con người cùng làm kỹ thuật.

Trong quá trình đó, chúng tôi không chỉ dừng lại ở mục tiêu hoàn thành các bài test để nghiêm thu theo hợp đồng. Khi cây cầu của tin tưởng đã được hình thành, đối tác bắt đầu chia sẻ nhiều hơn về những vấn đề thực tế mà họ đang gặp phải, đặc biệt là bài toán về dung lượng và tốc độ tại các sự kiện đông người. Khoảnh khắc đó, chúng tôi cảm nhận được sản phẩm của VHT đã được đối tác ghi nhận.
Đó không còn là những yêu cầu trong hợp đồng, mà là những bài toán thật.
Và từ đó, cách chúng tôi làm việc cũng thay đổi. Không chỉ hoàn thành những gì đã cam kết, mà bắt đầu cùng nhau phân tích và tìm cách tiếp cận những bài toán đó.
Tôi nhận ra rằng, khi đã có niềm tin, ranh giới của một hợp đồng dường như không còn quá rõ ràng nữa. Nó mở ra những cuộc đối thoại sâu hơn và những cơ hội lớn hơn.
Trước chuyến đi, tôi nghĩ rằng mình đang mang công nghệ Viettel làm chủ ra thế giới.
Nhưng sau chuyến đi, tôi bắt đầu hiểu rằng, công nghệ sẽ mở ra cánh cửa đưa chúng ta cơ hội bước vào cuộc chơi với đối tác công nghệ toàn cầu. Còn việc chúng ta có thể đi xa cùng nhau được bao lâu lại phụ thuộc vào một điều khác.
Tối hôm đó, trước khi kết thúc chuyến công tác, chúng tôi cùng nhau dùng bữa tại một nhà hàng ở Mỹ. Nhưng trên bàn ăn lại là những món mang hương vị Việt Nam.
Trong một không gian rất khác, chúng tôi ngồi cùng nhau, chia sẻ những câu chuyện rất đời thường. Không ai cố gắng trở thành một phiên bản khác, cũng không ai cần phải thay đổi để phù hợp với bên còn lại.
Chúng tôi ra về, không chỉ với những kết quả công việc, mà với những ấn tượng tốt đẹp về nhau và những cơ hội mới mà hai bên đã thảo luận.
Và từ những trải nghiệm như vậy, tôi bắt đầu hiểu thêm một chút về hành trình Viettel đi ra thế giới.
Không phải để trở thành một ai khác, mà là mang những giá trị của mình ra thế giới, kết nối với những giá trị khác, để cùng kiến tạo nên những điều lớn hơn, tốt đẹp hơn.
Trên hành trình đó sẽ cần nhiều mảnh ghép, từ công nghệ, quy trình đến cách triển khai. Nhưng với tôi, mọi thứ có lẽ bắt đầu từ những điều rất nhỏ, cách chúng ta lắng nghe, tôn trọng sự khác biệt và xây dựng sự tin tưởng dựa trên mục tiêu chung.
Từ Hà Nội đến Irvine, từ những câu chuyện giản dị, tôi bắt đầu hiểu rằng, để đi xa, chúng ta không chỉ cần công nghệ mà cần cả sự thấu hiểu, sự tôn trọng, một niềm tin và mục tiêu đủ lớn để những con người rất khác nhau có thể thực sự đi cùng nhau.
Dưới đây là một số hình ảnh của tác giả trong chuyến công tác tới Mỹ:





